Thứ Ba, 21 tháng 4, 2020
HÒN ĐÁ VÀ PHẦN THƯỞNG

Ở một vương quốc nọ, đức vua muốn thử lòng người nên đã sai người đặt một tảng đá to ở giữa một con đường nhiều người qua lại. Sau đó, nhà vua đóng giả người thường để quan sát xem ai sẽ là người dịch chuyển tảng đá khỏi con đường. Rất nhiều thương gia giàu có, cận thần của nhà vua đã đi qua con đường nhưng họ chỉ đi vòng qua hòn đá.
Thậm chí, nhiều người còn đổ lỗi cho nhà vua vì không có biện pháp giữ cho đường sá thông thoáng, nhưng không ai làm bất cứ điều gì để giải quyết vấn đề.
Một ngày nọ, một người nông dân mang rau ra chợ bán. Khi đến gần tảng đá, anh ta đã đặt gánh rau xuống và cố gắng tìm cách đẩy hòn đá ra khỏi vị trí án ngưỡng trên đường. Sau khi đẩy được hòn đá đi, anh nông dân phát hiện một chiếc túi đựng rất nhiều tiền vàng và một bức thư của nhà vua nhắn rằng: Vàng trong túi dành cho người đã loại bỏ tảng đá ra khỏi con đường.
Bài học: Mọi trở ngại chúng ta gặp đều là cơ hội để cải thiện bản thân. Trong khi những người lười biếng than phiền thì những người khác đang tạo ra cơ hội bằng trái tim nhân hậu, lòng hảo tâm và sẵn sàng làm mọi thứ.
MỘT CÂN BƠ VÀ SỰ GIAN DỐI

Ngày xa xưa, có một người nông dân thường xuyên bán bơ cho người thợ làm bánh. Một ngày, người thợ làm bánh quyết định cân lại số bơ anh ta mua để kiểm tra xem liệu người nông dân có bán chính xác khối lượng bơ anh ta yêu cầu hay không. Anh ta đã phát hiện ra khối lượng bơ không như thỏa thuận thực tế và kiện người nông dân ra tòa.
Quan tòa hỏi người nông dân rằng, anh đã dùng cách gì để cân khối lượng bơ bán ra. Người nông dân trả lời rằng: Thưa ngài, tôi không có dụng cụ đo lường chính xác nào cả, nhưng tôi có thứ để có thể biết được khối lượng bơ.
"Vậy anh đã cân bơ bằng cách nào?".
"Thưa ngài, trước khi anh thợ làm bánh mua bơ của tôi, tôi đang mua 1 cân bánh mỳ của anh ta, Mỗi ngày, khi anh bán bánh đem bánh mỳ tới, tôi đặt nó lên bàn cân và đưa lại cho anh ta số bơ có trọng lượng đúng bằng bánh mỳ. Nếu ai đó gian lận, thì đó chính là anh làm bánh".
Bài học: Bạn sẽ nhận lại những gì bạn cho đi. Sự gian dối sẽ được đáp trả bằng sự gian dối gấp nhiều lần.
Nguồn: https://quantrimang.com/7-cau-chuyen-tham-thuy-ve-hanh-phuc-y-nghia-cuoc-song-169797
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020
PHONG TỎA
(Dịch từ bài thơ Lockdown của Linh mục Richard Hendrick người IreLand)
Có sợ hãi đấy.
Có cách ly đấy.
Có hốt hoảng tích trữ đấy.
Có nhiễm bệnh đấy.
Thậm chí, có tử vong đấy.
Nhưng,
nghe nói ở Vũ Hán, sau nhiều năm sống trong tiếng ồn,
nay lại được nghe tiếng chim ca,
sau mấy tuần yên ả,
bầu trời giờ đây chẳng còn khói đen dày đặc,
nhưng xanh và trong.
Nghe nói trên những con phố của Assisi,
người ta hát cho nhau nghe,
hát vang qua những quảng trường vắng bóng người,
và người ta cứ để cửa sổ nhà mình luôn mở,
để những ai phải sống lẻ loi
nghe được âm thanh của những gia đình xung quanh.
Nghe nói một khách sạn ở miền tây Ireland
đang tặng và chuyển đồ ăn miễn phí
cho những ai không thể ra khỏi nhà.
Hôm nay, một chị phụ nữ tôi quen biết
đang bận phát cho bà con lối xóm tờ rơi,
trên có ghi số điện thoại của chị,
để người già có thể gọi ai đó khi cần.
Cũng hôm nay,
các nhà thờ và hội đường, đền thờ và chùa chiền
đang sửa soạn chỗ cư ngụ cho những người vô gia cư, bệnh tật, kiệt sức.
Khắp thế giới, người ta đang sống chậm lại và trầm tư.
Khắp thế giới, người ta đang nhìn người láng giềng bằng ánh mắt mới.
Khắp thế giới, người ta đang bừng tỉnh trước một thực tại mới.
Họ biết mình thực sự mạnh đến đâu,
biết mình thực sự bất lực đến cỡ nào,
và biết đâu là điều thực sự quan trọng,
để rồi sống yêu thương.
Vậy chúng ta hãy cầu nguyện và nhớ rằng
Có sợ hãi đấy
nhưng không cần phải hận thù.
Có cách ly đấy
nhưng không cần phải khép mình cô độc.
Có hốt hoảng tích trữ đấy
nhưng không cần phải bần tiện.
Có nhiễm bệnh đấy
nhưng không cần phải mang một tâm hồn bệnh tật.
Thậm chí có tử vong đấy,
Nhưng lúc nào tình yêu cũng được tái sinh.
Hãy tỉnh thức để lựa chọn xem giờ đây bạn phải sống thế nào.
Hôm nay, hãy hít thở đi.
Và hãy lắng nghe mà xem,
đằng sau những ồn ào vì hoảng loạn của bạn,
chim lại đang hót,
bầu trời trong xanh,
mùa xuân đang đến,
và chúng ta luôn được bao bọc bởi Tình Yêu.
Hãy mở những cửa sổ của tâm hồn bạn,
và dẫu lúc này bạn không thể
tiếp xúc với ai qua quảng trường vắng bóng người,
nhưng cứ hát lên nhé.
(Richard Hendrick)
Thứ Ba, 31 tháng 3, 2020
QUẲNG GÁNH LO ÂU
Bạn đã bao giờ có một chiếc đồng hồ không chỉ để xem giờ, mà còn có thể đáp ứng được mọi yêu cầu về thông tin mà bạn muốn?
Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm…
Dave vừa đến bến chờ xe bus với hai vali to tướng và rất nặng thì chợt một người lạ mặt đến gần anh và hỏi:
– Anh xem hộ mấy giờ rồi được không?
Dave nặng nhọc đặt hai cái vali cồng kềnh xuống và hỏi… chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay mình:
– Mấy giờ rồi?
– Bây giờ là 5h30’ – Một giọng nói phát ra từ chiếc đồng hồ.
– Wow! Chiếc đồng hồ hay thật! – Người lạ thốt lên.
Dave hơi mỉm cười, dù khuôn mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi:
– Đúng, cũng không tệ lắm… Anh xem đây này… “Mấy giờ rồi, bằng tiếng Nhật nhé!”
Giọng nói trong đồng hồ cất lên bằng tiếng Nhật. Rồi Dave lại hỏi giờ bằng tiếng Đức và Ý, ngay lập tức, chiếc đồng hồ cũng trả lời rành mạch và biểu cảm bằng ngôn ngữ của các nước đó, đúng đến từng trọng âm.
Người lạ mặt càng tỏ vẻ sửng sốt.
– Anh xem nữa nhé – Nói rồi Dave lại bảo cái đồng hồ – Tình hình ở nhà?
Ngay lập tức, một… hình ảnh ba chiều xuất hiện ngay giữa Dave và người lạ mặt, trong hình chính là phòng khách nhà Dave, rõ đến mức còn nhìn thấy cả ly cà phê còn một chút mà Dave để lại trên bàn sáng nay.
– Thật không thể tin được! – Người lạ nói.
Rồi Dave lại nói với chiếc đồng hồ:
– Nhắn tin cho Sharon rằng xe bus đến muộn, và nhớ gửi hoa tặng sinh nhật cho Lina. À, cho tôi biết luôn bản tin lúc 5h nhé.
– Đã xong, đã xong và đã xong – Giọng nói trong đồng hồ cất lên. Một hình ảnh với độ phân giải cao lại xuất hiện ngay trước mặt Dave và người lạ mặt, trên đó là… bản tin thời sự – trông không khác gì một chiếc TV thật vậy.
Người lạ mặt không nói được câu nào vì quá kinh ngạc.
Dave còn ra lệnh cho chiếc đồng hồ là cho xem ảnh cưới của anh hoặc… chơi nhạc giao hưởng. Mọi mệnh lệnh được thực hiện ngay lập tức, chất lượng hình ảnh và âm thanh cao đến kinh ngạc.
– Chiếc đồng hồ này là một máy tính siêu mạnh, thực hiện mệnh lệnh dựa trên giọng nói. Nó có thể liên lạc với hầu hết các vệ tinh lớn nhất của thế giới – Dave giới thiệu.
– Anh có bán không, tôi muốn mua cái đồng hồ này – Người lạ mặt chợt đề nghị.
– Ôi không! – Dave nói.
– Nhưng tôi muốn mua nó ngay – Người lạ mặt khăng khăng.
– Không…
Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm…
Dave vừa đến bến chờ xe bus với hai vali to tướng và rất nặng thì chợt một người lạ mặt đến gần anh và hỏi:
– Anh xem hộ mấy giờ rồi được không?
Dave nặng nhọc đặt hai cái vali cồng kềnh xuống và hỏi… chiếc đồng hồ đeo ở cổ tay mình:
– Mấy giờ rồi?
– Bây giờ là 5h30’ – Một giọng nói phát ra từ chiếc đồng hồ.
– Wow! Chiếc đồng hồ hay thật! – Người lạ thốt lên.
Dave hơi mỉm cười, dù khuôn mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi:
– Đúng, cũng không tệ lắm… Anh xem đây này… “Mấy giờ rồi, bằng tiếng Nhật nhé!”
Giọng nói trong đồng hồ cất lên bằng tiếng Nhật. Rồi Dave lại hỏi giờ bằng tiếng Đức và Ý, ngay lập tức, chiếc đồng hồ cũng trả lời rành mạch và biểu cảm bằng ngôn ngữ của các nước đó, đúng đến từng trọng âm.
Người lạ mặt càng tỏ vẻ sửng sốt.
– Anh xem nữa nhé – Nói rồi Dave lại bảo cái đồng hồ – Tình hình ở nhà?
Ngay lập tức, một… hình ảnh ba chiều xuất hiện ngay giữa Dave và người lạ mặt, trong hình chính là phòng khách nhà Dave, rõ đến mức còn nhìn thấy cả ly cà phê còn một chút mà Dave để lại trên bàn sáng nay.
– Thật không thể tin được! – Người lạ nói.
Rồi Dave lại nói với chiếc đồng hồ:
– Nhắn tin cho Sharon rằng xe bus đến muộn, và nhớ gửi hoa tặng sinh nhật cho Lina. À, cho tôi biết luôn bản tin lúc 5h nhé.
– Đã xong, đã xong và đã xong – Giọng nói trong đồng hồ cất lên. Một hình ảnh với độ phân giải cao lại xuất hiện ngay trước mặt Dave và người lạ mặt, trên đó là… bản tin thời sự – trông không khác gì một chiếc TV thật vậy.
Người lạ mặt không nói được câu nào vì quá kinh ngạc.
Dave còn ra lệnh cho chiếc đồng hồ là cho xem ảnh cưới của anh hoặc… chơi nhạc giao hưởng. Mọi mệnh lệnh được thực hiện ngay lập tức, chất lượng hình ảnh và âm thanh cao đến kinh ngạc.
– Chiếc đồng hồ này là một máy tính siêu mạnh, thực hiện mệnh lệnh dựa trên giọng nói. Nó có thể liên lạc với hầu hết các vệ tinh lớn nhất của thế giới – Dave giới thiệu.
– Anh có bán không, tôi muốn mua cái đồng hồ này – Người lạ mặt chợt đề nghị.
– Ôi không! – Dave nói.
– Nhưng tôi muốn mua nó ngay – Người lạ mặt khăng khăng.
– Không…
Người lạ mặt ngắt lời – Tôi trả anh 10.000 đôla nhé?
– Ôi không, số tiền tôi bỏ ra đã hơn thế…
– Thế thì 20.000 đi – Người lạ mặt nói ngay, và khi thấy Dave chần chừ, anh ta tiếp – Thôi, 50.000 đôla. Và tôi sẽ trả anh tiền mặt ngay bây giờ.
Dave xao động. Anh hoàn toàn có thể chế tạo thêm một chiếc đồng hồ như thế này, và cái giá 50.000 đôla là anh có lãi rồi. Người lạ mặt rút tiền trong ví ra dúi vào tay Dave.
– Đây, anh cầm lấy!
Dave tháo đồng hồ ở tay ra đưa cho người lạ mặt. Người lạ mỉm cười, vội vã cầm đồng hồ đi.
– Đợi đã – Dave gọi giật giọng.
Người lạ mặt quay lại, vẻ thận trọng. Dave chỉ vào hai vali to tướng mà anh vẫn phải gồng người xách lúc nãy và nói:
– Đây là pin của cái đồng hồ, anh phải luôn mang theo thì nó mới hoạt động được.
Tôi nghĩ cuộc sống là như thế với một số người. Họ cố tìm kiếm một cuộc sống có vẻ tuyệt vời và hoàn hảo, nhưng thực ra lại rất nặng nề và phiền toái. Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm.
Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Thi thoảng ta phải biết đặt gánh nặng xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục chuyến đi.
Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng gánh lo âu công việc bên ngoài cánh cửa. Ngày mai bạn sẽ lại nhặt nó lên và đi tiếp – còn bây giờ hãy thư giãn và giải trí.
– Ôi không, số tiền tôi bỏ ra đã hơn thế…
– Thế thì 20.000 đi – Người lạ mặt nói ngay, và khi thấy Dave chần chừ, anh ta tiếp – Thôi, 50.000 đôla. Và tôi sẽ trả anh tiền mặt ngay bây giờ.
Dave xao động. Anh hoàn toàn có thể chế tạo thêm một chiếc đồng hồ như thế này, và cái giá 50.000 đôla là anh có lãi rồi. Người lạ mặt rút tiền trong ví ra dúi vào tay Dave.
– Đây, anh cầm lấy!
Dave tháo đồng hồ ở tay ra đưa cho người lạ mặt. Người lạ mỉm cười, vội vã cầm đồng hồ đi.
– Đợi đã – Dave gọi giật giọng.
Người lạ mặt quay lại, vẻ thận trọng. Dave chỉ vào hai vali to tướng mà anh vẫn phải gồng người xách lúc nãy và nói:
– Đây là pin của cái đồng hồ, anh phải luôn mang theo thì nó mới hoạt động được.
Tôi nghĩ cuộc sống là như thế với một số người. Họ cố tìm kiếm một cuộc sống có vẻ tuyệt vời và hoàn hảo, nhưng thực ra lại rất nặng nề và phiền toái. Nếu sự hoàn hảo trở thành một gánh nặng, bạn hãy đặt nó xuống để chọn lấy những bước chân nhẹ nhõm.
Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Thi thoảng ta phải biết đặt gánh nặng xuống, nghỉ ngơi lấy sức để còn tiếp tục chuyến đi.
Khi bạn trở về nhà, hãy quẳng gánh lo âu công việc bên ngoài cánh cửa. Ngày mai bạn sẽ lại nhặt nó lên và đi tiếp – còn bây giờ hãy thư giãn và giải trí.
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020
CARRYING CROSS
Trong tiếng Anh, cụm từ “Carrying cross” (mang/vác thập giá) còn có nghĩa là chịu đựng một điều gì đó – ý nghĩa này xuất phát từ trong Kinh Thánh. Lấy cảm hứng từ cụm từ này, một tác giả đã sáng tác mẩu truyện ngắn với thông điệp: Thành công trong tương lai chỉ đến với người chịu đựng được sự vất vả ở hiện tại. Khổ tận, cam lai.
1. Tất cả mọi người đều có trên vai một cây thập tự giá nặng nề.
2. Người thanh niên này cũng mang trên mình cây thập tự giá to lớn ấy và khó nhọc lê từng bước.
3. Đến nửa đường, anh nói: “Chúa ơi, cây thập tự giá này nặng quá, con không thể đi nổi nữa rồi, xin Người cho con cắt một đoạn nhé.”
4. Sau đó anh dừng lại và cắt đi một đoạn cây thập tự giá.
5. Vì vậy anh dần dần đã vượt trước mọi người.
6. Đi được không lâu, anh lại cầu xin Chúa: “Thưa Chúa, xin hãy để con cắt thêm một đoạn nữa, con sẽ vác nó được nhanh hơn.”
7. Trong khi mọi người ai cũng mải miết đi thì anh ta dừng lại tiếp tục cắt bỏ đi một đoạn nữa.
8. “Thật nhẹ, cảm ơn Người!”
9. Anh rất vui mừng và nghĩ rằng mình có thể đi nhanh và xa hơn mọi người.
10. Bỗng nhiên trước mắt xuất hiện vực thẳm…
11. Những người khác dùng cây thập tự giá làm cầu và dễ dàng vượt qua.
12. “Ngắn quá. Mình không thể qua bằng cái này được.”
13. Anh chỉ có thể cúi đầu thất vọng.
Khi bạn phải mang vác một gánh nặng nào đó trên vai, điều cần làm không phải là tìm cách đổ bớt chúng đi, mà phải trở nên mạnh mẽ hơn để tiếp tục cuộc hành trình. Việc tìm cách trút bỏ trách nhiệm, tìm những công việc nhẹ nhàng hơn những người có cùng hành trình với mình là một việc làm đáng xấu hổ. Vì cuộc sống này có nhân quả tồn tại, cho nên bạn cống hiến nhiều đến đâu sẽ nhận lại được nhiều đến đó.
Nguồn: https://capnuocbaclieu.com.vn/page/Bat-cu-khi-nao-ban-muon-bo-cuoc-hay-doc-truyen-ngan-sau.html
1. Tất cả mọi người đều có trên vai một cây thập tự giá nặng nề.

2. Người thanh niên này cũng mang trên mình cây thập tự giá to lớn ấy và khó nhọc lê từng bước.

3. Đến nửa đường, anh nói: “Chúa ơi, cây thập tự giá này nặng quá, con không thể đi nổi nữa rồi, xin Người cho con cắt một đoạn nhé.”

4. Sau đó anh dừng lại và cắt đi một đoạn cây thập tự giá.

5. Vì vậy anh dần dần đã vượt trước mọi người.

6. Đi được không lâu, anh lại cầu xin Chúa: “Thưa Chúa, xin hãy để con cắt thêm một đoạn nữa, con sẽ vác nó được nhanh hơn.”

7. Trong khi mọi người ai cũng mải miết đi thì anh ta dừng lại tiếp tục cắt bỏ đi một đoạn nữa.

8. “Thật nhẹ, cảm ơn Người!”

9. Anh rất vui mừng và nghĩ rằng mình có thể đi nhanh và xa hơn mọi người.

10. Bỗng nhiên trước mắt xuất hiện vực thẳm…

11. Những người khác dùng cây thập tự giá làm cầu và dễ dàng vượt qua.

12. “Ngắn quá. Mình không thể qua bằng cái này được.”

13. Anh chỉ có thể cúi đầu thất vọng.

Khi bạn phải mang vác một gánh nặng nào đó trên vai, điều cần làm không phải là tìm cách đổ bớt chúng đi, mà phải trở nên mạnh mẽ hơn để tiếp tục cuộc hành trình. Việc tìm cách trút bỏ trách nhiệm, tìm những công việc nhẹ nhàng hơn những người có cùng hành trình với mình là một việc làm đáng xấu hổ. Vì cuộc sống này có nhân quả tồn tại, cho nên bạn cống hiến nhiều đến đâu sẽ nhận lại được nhiều đến đó.
Nguồn: https://capnuocbaclieu.com.vn/page/Bat-cu-khi-nao-ban-muon-bo-cuoc-hay-doc-truyen-ngan-sau.html
Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2020
ÁNH MẮT CỦA NGƯỜI KHÁC
Vào một buổi sáng, lúc xe bus đến trạm dừng, có một cậu bé trên người rất bẩn, đeo một chiếc túi trên lưng đi theo một người đàn ông bước lên xe.
Xe bus vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng, vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ đó còn người đàn ông thì đứng ở bên cạnh.
Không lâu sau, có một phụ nữ mang thai bước lên xe, cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”
Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào. Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay và lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, con lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”. Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.
Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.
Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Con thật là một cậu bé ngoan!”
Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, con không phải là đứa trẻ ngoan lắm đâu, mẹ con luôn mắng con vì lúc nào cũng để ý đến người ta nói gì, nghĩ gì về mình. Nhưng hiện giờ thì con đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!”. Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.
Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Con cũng biết Forrest Gump sao?”
“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho con nghe”.
“Đọc Forrest Gump con học được những gì?”, bà hỏi.
Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”
“Mẹ con làm gì?”
“Mẹ con trước đây là giáo viên ở trong làng”.
“Thế còn bây giờ thì sao?”
Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ con đang ở trong cái túi này!”
Người phụ nữ lặng người, ai ai trên xe bus cũng vậy. Rồi người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể hoàn cảnh của cậu bé:
“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước vì bị bệnh mà chết, mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố làm thuê cho công trường xây dựng dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người… trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”
Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Con có còn đọc sách không?”
Cậu bé nói: “Con mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách”.
Rất nhiều người trên xe đều nói trong nhà mình còn nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu bé, cậu bé nở nụ cười…
Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà mẹ đã dạy cậu.
Thứ Năm, 12 tháng 3, 2020
HAI VIÊN SỎI
Trong ngôi làng nọ của người Do Thái, một người nông dân do hoàn cảnh khó khăn đã mắc nợ món tiền lớn của tên trưởng giả trong làng. Tên trưởng giả, dù rất già và xấu xí, lại luôn mơ tưởng về cô con gái trẻ đẹp của người nông dân. Vì vậy, hắn ta đề nghị một cuộc trao đổi.
Hắn nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ khoản nợ kia nếu cưới được cô con gái. Hắn sẽ đặt một viên sỏi màu đen và một viên sỏi màu trắng vào một túi tiền rỗng. Sau đó, cô gái sẽ phải chọn một viên sỏi, có 3 trường hợp xảy ra:
Trường hợp 1: Nếu cô chọn phải viên sỏi màu đen, cô sẽ trở thành vợ hắn và nợ của cha cô sẽ được xóa hết.
Trường hợp 2: Nếu cô chọn phải viên sỏi trắng, cô không cần phải kết hôn với hắn và nợ của cha cô vẫn sẽ được xóa hết.
Trường hợp 3: Nếu cô từ chối chọn một trong hai viên sỏi, cha cô sẽ bị ném vào tù.
Khi đó, họ đang đứng trên một con đường rải đầy sỏi cạnh khu vườn của người nông dân. Khi nói chuyện, tên trưởng giả cúi xuống nhặt hai viên sỏi, và cô gái tinh mắt nhận thấy rằng hắn ta đã bỏ vào túi cả hai viên sỏi màu đen. Sau đó, hắn yêu cầu cô gái chọn một viên từ chiếc túi này.
Đứng trước lựa chọn khó khăn đó, cô gái Do Thái đã tìm ra cách xử lý tuyệt vời vừa cứu cha mình, vừa tự giải cứu chính bản thân khỏi tên trưởng giả xảo quyệt.
Và đây là cách mà cô ấy làm:
Cô đưa tay vào chiếc túi và rút ra một viên sỏi. Không để cho mọi người kịp nhìn thấy, cô lóng ngóng làm rơi nó xuống con đường vốn rải đầy sỏi và nó ngay lập tức bị lẫn mất giữa vô số các viên sỏi khác. “Ồ, làm thế nào bây giờ, tôi vụng về quá”, cô nói. “Nhưng không sao, nếu ngài nhìn vào viên sỏi còn lại trong túi, ngài sẽ biết màu của viên sỏi mà tôi đã chọn”.
Tất nhiên, viên sỏi còn lại là màu đen, như vậy mặc nhiên viên sỏi cô gái đã chọn phải là màu trắng. Và khi đó, tên trưởng giả không thể nào thừa nhận sự ăn gian của mình và buộc phải xóa nợ cho gia đình người nông dân một cách vô điều kiện như đã hứa. Cô gái đã rất thông minh và linh hoạt xoay chuyển tình huống éo le, biến nó thành lợi thế của mình.
Hắn nói rằng sẽ sẵn sàng từ bỏ khoản nợ kia nếu cưới được cô con gái. Hắn sẽ đặt một viên sỏi màu đen và một viên sỏi màu trắng vào một túi tiền rỗng. Sau đó, cô gái sẽ phải chọn một viên sỏi, có 3 trường hợp xảy ra:
Trường hợp 1: Nếu cô chọn phải viên sỏi màu đen, cô sẽ trở thành vợ hắn và nợ của cha cô sẽ được xóa hết.
Trường hợp 2: Nếu cô chọn phải viên sỏi trắng, cô không cần phải kết hôn với hắn và nợ của cha cô vẫn sẽ được xóa hết.
Trường hợp 3: Nếu cô từ chối chọn một trong hai viên sỏi, cha cô sẽ bị ném vào tù.
Khi đó, họ đang đứng trên một con đường rải đầy sỏi cạnh khu vườn của người nông dân. Khi nói chuyện, tên trưởng giả cúi xuống nhặt hai viên sỏi, và cô gái tinh mắt nhận thấy rằng hắn ta đã bỏ vào túi cả hai viên sỏi màu đen. Sau đó, hắn yêu cầu cô gái chọn một viên từ chiếc túi này.
Đứng trước lựa chọn khó khăn đó, cô gái Do Thái đã tìm ra cách xử lý tuyệt vời vừa cứu cha mình, vừa tự giải cứu chính bản thân khỏi tên trưởng giả xảo quyệt.
Và đây là cách mà cô ấy làm:
Cô đưa tay vào chiếc túi và rút ra một viên sỏi. Không để cho mọi người kịp nhìn thấy, cô lóng ngóng làm rơi nó xuống con đường vốn rải đầy sỏi và nó ngay lập tức bị lẫn mất giữa vô số các viên sỏi khác. “Ồ, làm thế nào bây giờ, tôi vụng về quá”, cô nói. “Nhưng không sao, nếu ngài nhìn vào viên sỏi còn lại trong túi, ngài sẽ biết màu của viên sỏi mà tôi đã chọn”.
Tất nhiên, viên sỏi còn lại là màu đen, như vậy mặc nhiên viên sỏi cô gái đã chọn phải là màu trắng. Và khi đó, tên trưởng giả không thể nào thừa nhận sự ăn gian của mình và buộc phải xóa nợ cho gia đình người nông dân một cách vô điều kiện như đã hứa. Cô gái đã rất thông minh và linh hoạt xoay chuyển tình huống éo le, biến nó thành lợi thế của mình.
Câu chuyện kể trên cho thấy rằng, hầu hết các vấn đề phức tạp trong cuộc sống hay công việc hàng ngày đều có thể giải quyết bằng một giải pháp đơn giản, chỉ cần bạn thay đổi cách suy nghĩ và cách tiếp cận vấn đề mà thôi!
Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2020
SỐNG CHO NGƯỜI KHÁC
Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Một người bị bệnh phổi ứ nước còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo. Giường của ông ta đặt gần ô cửa sổ duy nhất trong phòng. Còn người bị liệt thì suốt ngày phải nằm trên giường. Họ thường trò chuyện với nhau hàng giờ về gia đình, bạn bè, cuộc sống… và cùng nhau ôn lại những kỷ niệm thời còn phục vụ trong quân ngũ.
Mỗi trưa, khi người đàn ông trên giường bệnh gần cửa sổ ngồi dậy, ông thường tiêu khiển bằng cách kể lại cho người bạn cùng phòng nghe về những gì mình nhìn thấy bên ngoài cửa sổ.
Qua lời kể của bạn, người bệnh ở giường bên kia như được sống lại trong thế giới muôn màu muôn vẻ bên ngoài khung cửa. Nơi đó có một công viên xanh ngát với hồ nước trong xanh, thơ mộng cùng đàn thiên nga thong thả lượn quanh. Cạnh đó, những đứa trẻ đang thả lên mặt hồ phẳng lặng những chiếc thuyền bằng giấy. Những đôi tình nhân tay trong tay đang dìu nhau dạo chơi quanh luống hoa hồng đỏ thắm… Tất cả như một bức tranh thơ mộng đầy màu sắc. Trong khi người bệnh gần cửa sổ say sưa kể thì ở giường bên kia, bạn của ông đang lim dim đôi mắt, mường tượng trước mắt mình một khung cảnh đẹp như mơ.
Vào một buổi chiều ấm áp, người bệnh ở giường gần cửa sổ kể lại cho bạn mình nghe về một cuộc diễu binh đang diễn ra bên ngoài. Mặc dù không nghe được dàn nhạc đang tấu khúc quân hành ngoài kia nhưng người đàn ông bị liệt vẫn có thể hình dung ra quang cảnh hùng tráng ấy.
Ngày tháng lặng lẽ trôi qua…
Một buổi sáng, như thường lệ, cô y tá trực đem nước đến cho họ, thì tình cờ phát hiện người bệnh nhân nằm bất động trên chiếc giường cạnh cửa sổ. Ông ấy đã trút hơi thở cuối cùng trong giấc ngủ yên lành đêm qua.
Sau cái chết của bạn, người đàn ông bị liệt yêu cầu được chuyển sang chiếc giường cạnh cửa sổ. Trên chiếc giường mới, nén đau đớn, ông tìm mọi cách chống tay từ từ ngồi dậy và bắt đầu phóng tầm nhìn ra thế giới bên ngoài. Nhưng trước mắt ông chỉ là một bức tường trắng xóa.
Mãi sau này ông mới biết được sự thật: người bạn quá cố của ông là một người mù, thậm chí ông ấy còn không thể trông thấy được bức tường vô cảm kia. Điều ông ấy muốn là đem lại cho bạn mình niềm vui và sự an ủi.
Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2020
HÀNH TRANG LÊN ĐƯỜNG
Có một hòa thượng muốn đi học tập ở nơi xa. Sư thầy hỏi: “Khi nào con đi?”
“Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường.”
Sự thầy trầm ngâm một lát rồi nói: “Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con.”
Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.
Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
Hòa thượng hỏi: “Tại sao tín chủ lại tặng ô?”
“Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?”
Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại.
Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: “Giày cỏ và ô đã đủ chưa?”
“Đủ rồi ạ!” – Hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. “Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được.”
“Vậy sao được”, sư thầy nói. “Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?”
Ngừng một lát, ông lại tiếp tục: “Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…”
Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: “Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ.”
Từ câu chuyện này, chúng ta có thể dễ dàng nhìn ra rằng: Khi làm bất cứ việc gì, điều quan trọng không phải là những vật ngoài thân đã được chuẩn bị kỹ lưỡng hay chưa mà là ta đã đủ quyết tâm hay chưa?
Có quyết tâm, vạch rõ mục tiêu, tất cả đều không còn là vấn đề, không còn là trở ngại.
Hãy mang trái tim của mình lên đường, mục tiêu dù ở xa bao nhiêu đi chăng nữa nhưng đường ở ngay dưới chân mình, hãy cứ đi rồi sẽ đến. Bạn bước đi dù chỉ một bước, điều đó cũng có nghĩa rằng bạn đã có thu hoạch. Chỉ cần đem theo trái tim lên đường, tất cả những vật ngoài thân khác tự sẽ đủ!
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020
DÙNG RỔ MÚC NƯỚC
Có đứa trẻ nọ đến tuổi đi học, hôm nào cũng chăm chỉ đọc sách. Một hôm, đứa trẻ hỏi ông rằng: Ông ơi, cháu mỗi ngày đều đọc sách, nhưng cháu đa phần đều không hiểu, gấp sách lại thì quên sạch, đọc sách như vậy có tác dụng gì không?
Người ông không vội trả lời, quay người lấy một chiếc rổ đưa cho đứa cháu bảo rằng: Cháu hãy cầm chiếc rổ này, đựng nước về đây cho ông.
Đứa bé thử rất nhiều lần, nhưng trên đời có bao giờ rổ lại chứa được nước. Dù có vất vả bao nhiêu đứa bé cũng không thể mang nước về được. Người ông lúc đó mới cười, bảo đứa trẻ nhìn lại xem chiếc rổ như thế nào. Đến lúc này, đứa trẻ mới nhận ra rằng, chiếc rổ hiện tại, đã sạch hơn chiếc rổ lúc đầu vạn lần.
Con người ta khi đọc sách, dù là không hiểu, không nhớ được, nhưng cũng sẽ thay đổi bản thân một cách vô tri vô giác. Những gì đọc được trong sách sẽ được lưu lại trong tiềm thức con người, từ đó soi sáng trí tuệ, thấu hiểu nhân sinh.
Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2020
GIÁ TRỊ CUỘC SỐNG
Trong một ngôi chùa, bỗng một ngày chú tiểu hỏi sư phụ:
- Thưa thầy, giá trị cuộc sống của một con người là gì. Hỏi vậy là do thường ngày chú tiểu thấy mọi người lên chùa đều cầu mong cho cuộc sống có giá trị.
- Vậy con muốn biết giá trị cuộc sống của con người là gì đúng không.
- Vâng, thưa sư phụ
Sư phụ đi vào phòng rồi mang ra cho chú tiểu một hòn đá xấu xí và bảo:
- Con hãy mang hòn đá này ra chợ bán và hãy nhớ là dù có ai mua thì cũng không được bán và mang về cho ta.
- Tại sao lại phải làm vậy thưa sư phụ,
- Nếu con muốn biết giá trị cuộc sống là gì thì hãy làm như ta bảo
Vì sự tò mò về giá trị cuộc sống nên chú tiểu đã làm theo lời sư phụ. Chú tiểu mang hòn đá ra chợ ngồi bán và trong suy nghĩ thì không hiểu tại sao hòn đá này lại liên quan đến giá trị của cuộc sống.
Chú tiểu ngồi bán hòn đá ở chợ cả ngày mà không hề có ai hỏi, mọi người còn thấy làm kỳ lạ không hiểu tại sao chú tiểu lại ngồi bán một hòn đá xấu xí mà không có giá trị gì. Ngồi cả một ngày, một người bán rong thấy vậy thương tình đã đến hỏi chú tiểu và trả giá hòn đá 500đ. Chú tiểu nhớ lời sư phụ bảo dù có bất kỳ ai hỏi mua cũng không được bán.
- Dù sao cũng có người hỏi mua, chú tiểu mang hòn đá về cho sư phụ và hỏi:
- Hòn đá này có gì đặc biệt mà thầy lại bảo con mang bán. Cũng may đã có người hỏi mua với giá 500đ.
- Vậy giá trị cuộc sống là gì thưa thầy.
- Sư thầy cười và nói:
- Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá này vào cửa hàng bán vàng và bán cho chủ cửa hàng vàng và nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không được bán, rồi con sẽ hiểu thế nào là giá trị cuộc sống.
- Vì tò mò, chú tiểu làm theo lời sư thầy. Hôm sau, chú tiểu mang hòn đá đi vào một cửa hàng vàng, vừa đi chú vừa nghĩ, tại sao sư phụ lại bảo mình mang hòn đá này vào bán trong cửa hàng vàng trong khi cả ngày hôm qua chú ngồi ngoài chợ bán mà không ai mua, dù mua cũng không đáng giá.
- Dù rất ái ngại nhưng vì tò mò nên chú quyết định làm theo lời sư phụ mang hòn đá không giá trị này vào bán trong các cửa hàng vàng.
- Nhưng chú tiểu thật bất ngờ khi chú mang vào bán trong một cửa hàng vàng thì chủ tiệm vàng đã trả giá hòn đá là 5 triệu. Rất bất ngờ vì một hòn đá qua một ngày từ chỗ bán không ai mua và có giá 500đ thì giờ đã có giá 5 triệu, nhớ lời sư phụ khi có người mua dù bất kỳ giá nào cung không được bán và mang về cho sư phụ.
- Chú tiểu vội vàng về và hỏi sư phụ tại sao lại như vậy và hỏi: Vậy thì giá trị cuộc sống là gì mà tại sao một hòn đá từ không giá trị qua một ngày lại có giá trị rất lớn như vậy.
- Sư phụ cười và nói:
- Nếu con muốn hiểu giá trị cuộc sống là gì thì ngày mai con hãy mang hòn đá này tới một tiệm đồ cổ và bán, và nhớ dù với bất kỳ giá nào thì con cũng không được bán và mang về cho ta. Con sẽ hiểu giá trị cuộc sống là gì.
- Chú tiểu càng tò mò và đã làm theo lời sư phụ. Hôm sau, chú mang hòn đá tới một tiệm đồ cổ. Sau một hồi xem xét thì chú tiểu bất ngờ khi chủ đồ cổ trả giá hòn đá là đánh đổi cả gia sản hiện có lấy hòn đá. Chú tiểu không bán và vội vàng về kể lại với sư phụ, cậu hỏi:
- Vậy hòn đá này là gì, mà từ một thứ không giá trị không ai mua giờ nó có giá cả một gia tài.
- Sư thầy nói
• Đó chính là giá trị cuộc sống
Giá trị cuộc sống của mỗi con người chúng ta đều do chính chúng ta quyết định cũng giống như chú tiểu có quyết định mang hòn đá đi bán hay không, có giám mang một hòn đá không giá trị với ai tới một nơi mà biết chắc chắn họ không mua.
- Giá trị cuộc sống là do chính chúng ta đặt chúng ta ở giá trị nào.
-Vậy hãy đặt mình vào nơi mà mọi người hiểu ta, và nơi giá trị sống được tôn trọng.
-St: Blogtamsu.vn-
Thứ Ba, 18 tháng 2, 2020
CHIẾC CỐC TRỐNG KHÔNG
Chú tiểu hỏi sư phụ mình rằng: Sư phụ, con thấy mệt quá, cả ngày con bận bịu, chẳng tập trung được vào thứ gì cả!
Sư phụ trầm tư một lát, rồi bảo chú tiểu lấy một chiếc cốc không.
Sư phụ liền đặt hạt dẻ vào trong chiếc cốc, trong thoáng chốc đã đầy. Lúc đó, sư phụ mới quay sang hỏi: Còn có thể đặt thêm gì vào cốc không?
Chú tiểu trả lời: Cốc đầy rồi, không cho vào được nữa ạ.
Sư phụ lại đem rất nhiều gạo đổ vào cốc, lấp đầy toàn bộ, chú tiểu thoáng hiểu ra. Sư phụ lại lấy thêm nước đổ vào. Vừa đổ vào vừa cười hỏi: Lần này đã đầy chưa? Chú tiểu không dám trả lời.
Sư phụ lại lấy một nắm muối thả vào trong cốc, muối tan vào nước, đến lúc này mới dùng lại. Mỗi người chúng ta là một chiếc cốc trống không. Nếu bị quá nhiều việc nhỏ lấp đầy, sẽ chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến cái gì lớn lao. Có đặt việc lớn vào trước thì mới có thể phân phối, bố trí thời gian để thực hiện, làm nên đại sự.
KHÔNG BAO GIỜ BỎ CUỘC
Một đàn ếch đang di chuyển qua cánh rừng thì 2 con ếch không may bị rơi xuống hố sâu. Những con ếch khác cùng xem cái hố sâu đến chừng nào và kết luận rằng, hố quá sâu để có thể vượt ra ngoài. Chúng khuyên 2 con ếch kia rằng hãy giữ sức, vì chẳng có hy vọng gì đâu.
Phớt lờ những lời nói đó, 2 con ếch bị rơi xuống hố vẫn nỗ lực tìm cách nhảy ra khỏi hố. Những con ếch trên miệng hố, không những không động viên mà còn khuyên chúng hãy từ bỏ đi.
Một trong 2 con ếch sau vài lần thử nhảy đã kiệt sức và chấp nhận buông xuôi. Trong khi đó, con ếch còn lại càng nhảy càng hăng hơn và cuối cùng nó lấy hết sức nhảy vọt ra khỏi cái hố.
Khi ra ngoài, những con ếch khác hỏi rằng: "Cậu không nghe thấy chúng tôi nói gì sao?". Con ếch nhỏ đã giải thích rằng, vì nó bị điếc nên nó nghĩ rằng cả đàn ếch đã cổ vũ nó cố gắng nhảy ra ngoài.
Bài học:
Những lời nói của người xung quanh có thể tác động to lớn đến cuộc sống bạn, nhưng bạn không nên dành thời gian với những người chỉ biết "hút cạn" nguồn hạnh phúc của mình. Bạn không thể kiểm soát những gì sẽ xảy với cuộc đời mình nhưng bạn có thể kiểm soát cách mà bạn phản ứng với thế giới này.
Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020
HỌC
Chàng thanh niên đến xin làm môn đệ một vị thần.
Đúng lúc ấy, 1 con nghé chui lên từ vũng lầy, toàn thân lấm đầy bùn dơ bẩn.
Vị thần nói với chàng thanh niên: “Con tắm rửa cho nó dùm ta”.
Chàng kinh ngạc: “Con đi học chứ đâu đi chăn trâu?”.
Vị thần nói: “Con không chăm chỉ vâng lời, thì làm môn đệ của ta thế nào được.”
Bài học làm người rút ra:
Hãy biết làm cả những công việc lấm lem, bùn đất rây bẩn chứ không chỉ là lý thuyết suông. Đó chính là cách để bạn “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” như cách dạy của vị thần trên.
Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2020
ĐỊNH NGHĨA TÌNH YÊU
Tình Yêu. Nó có thể thay đổi cả thế giới, có phải đúng như vậy không? Vâng đó chính là sức mạnh không thể phủ định của tình yêu. Không ai trong chúng ta có thể hiểu rõ được giới hạn của tình yêu cũng như những lợi ích mà nó mang lại. Trái lại, nhiều người còn nhầm lẫn tình yêu là sự ghen tuông hay sự chiếm hữu. Không! Tình yêu đích thực không có dạy cho chúng ta những thứ đó, mà chính là 17 bài học dưới đây.
1. Tình yêu nghĩa là bỏ qua những sự kỳ vọng
Chắc chắn là tất cả chúng ta đều muốn mọi người cư xử theo cái cách mà chúng ta muốn. Ta muốn họ phải trìu mến hơn. Hoặc thân thiện hơn. Hoặc thông minh hơn. Hoặc tham vọng hơn. Tất cả những thứ này là những sự kỳ vọng. Những sự kỳ vọng chỉ là những yêu cầu của bạn để "có thể chấp nhận" yêu ai đó. Nhưng tình yêu đích thực thì không có sự kỳ vọng. Nó chỉ đơn giản là "có sao yêu vậy".
2. Tình yêu không đóng vai nạn nhân hay đổ lỗi cho người khác
Tình yêu không nghĩ rằng người khác muốn đoạt được nó vì lý do ích kỷ. Tình yêu không nghĩ rằng người yêu của họ sai. Tình yêu thực hiện cùng nhau. Nó nhận hết trách nhiệm. Nó tha thứ và cho phép những hành động của người khác có mặt trên hành trình của mình. Tình yêu không để bụng chuyện gì.
3. Tình yêu bao gồm cả sự buông tay
Tình yêu không ngang bằng với sự chiếm hữu. Giống như một câu châm ngôn đã nói: "Nếu bạn yêu quý một thứ gì đó, hãy thả nó tự do. Nếu nó trở lại, nó là của bạn. Nếu nó không trở lại, nó không bao giờ thuộc về bạn." Điều này thật đúng đắn. Tình yêu cho người ta sự tự do của riêng họ. Nó không ôm chặt và đè nát đôi cánh để giữ họ. Tình yêu chân chính không cần chiếm hữu. Nó sẵn sàng trả cho bạn sự tự do nếu bạn muốn thế.
4. Tình yêu không yêu cầu bạn tiếp tục mối quan hệ
Bạn có thể yêu ai đó rất nhiều. Nhưng bạn có thể không phù hợp với họ. Hoặc họ có thể làm bạn phát điên lên khi liên tục xem nhẹ những cảm xúc của bạn. Có thể bạn vẫn còn yêu họ, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn phải ở bên họ. Yêu không có nghĩa là bạn phải ở lại, ở lại và ở lại. Bạn có thể kết thúc mối quan hệ mà vẫn tiếp tục yêu họ.
5. Tình yêu không có chỗ cho sự ghen tuông
Cũng như sự chiếm hữu, ghen tuông không thể sánh ngang với tình yêu. Chúng ta nghĩ rằng nếu chúng ta không biết ghen người mình yêu nghĩa là chúng ta không yêu họ. Tình yêu đích thực có sự tin tưởng vào chất lượng của mối quan hệ. Nó biết rằng người ấy đang hạnh phúc, hài lòng và sẽ quay lại với bạn, và chỉ bạn mà thôi.
6. Tình yêu không có chỗ cho sự sợ hãi
Bạn có thể đặt tất cả những xúc cảm lên một trục liên tục. Ở một đầu, bạn có tình yêu. Rồi tiếp theo là sự tri ân. Sau đó là niềm vui, hạnh phúc, sự hài lòng và thỏa mãn. Ở chiều ngược lại của tình yêu là sợ hãi, nó bao gồm cả những cảm xúc như lòng thù hận, sự bất an, sự ghen tuông hoặc lòng tham.
7. Tình yêu không phải là cần và muốn
Một trong những điều chúng ta dạy trẻ con là có một sự khác biệt rõ ràng giữa một thứ muốn có và một thứ cần có. Cần có một ai đó là một cảm xúc dựa trên sự sợ hãi. Bạn sợ rằng bạn không thể sống thiếu họ, vì thế bạn cần họ. Và nên nhớ rằng, sợ hãi đối nghịch với tình yêu. Muốn một ai đó trong cuộc đời bạn cho họ sự tự do để ra đi nhưng vẫn cho họ thấy rằng bạn yêu họ.
8. Tình yêu không phải chỉ là cảm giác mà là hành động
Người ta có khuynh hướng bị nghiện những cảm xúc mãnh liệt - đặc biệt là khi nó mang lại cảm giác dễ chịu. Vì thế khi chúng ta đang yêu, chúng ta muốn cảm nhận theo cách đó mãi mãi. Nhưng bạn có tin được không? Cái cảm xúc cao hơn cả "Tầng mây thứ 9" đó chỉ một thoáng sẽ đi mất. Điều đó không có nghĩa là bạn không yêu người ấy, nó chỉ có nghĩa là tình yêu không còn mới nữa. Đó là lúc những hành động cần phải ra tay. Thể hiện cho người ấy biết bạn yêu họ. Đừng chỉ giả định rằng họ biết điều đó.
9. Tình yêu là vô điều kiện
Từ "vô điều kiện" có nghĩa là không có sự kỳ vọng hay giới hạn nào được đặt ra. Yêu không điều kiện là một việc khó và hầu hết mọi người không giỏi điều này. Nhưng thực ra tình yêu chân chính yêu mà không cần phải cố gắng thay đổi người mình yêu.
10. Tình yêu nghĩa là đặt nhu cầu của người khác lên ngang bằng hoặc trước nhu cầu của bản thân
Trong khi người ta có thể ích kỷ một cách cố hữu vì những mục đích sinh tồn, điều này lại không có lợi cho ta trong những mối quan hệ. Nếu bạn không đặt nhu cầu của người khác ít nhất bằng với nhu cầu của bạn, họ sẽ oán giận. Tình yêu chân chính quan tâm tới hạnh phúc của người khác một cách thành thực và sẽ làm những điều tốt nhất để làm cho người khác cảm thấy được quý trọng.
11. Tình yêu là cảm xúc rung động cao nhất
Khoa học đã chứng minh rằng những xúc cảm như tình yêu và sự sợ hãi có những sự rung động khác nhau. Người ta có thể thực sự đo được chúng. Tình yêu rung động rất nhanh, trong khi những cảm xúc sợ hãi lại rung rất chậm. Khi bạn yêu hoàn toàn và vô điều kiện, không có sự sợ hãi nào dính dáng. Sự rung động của tình yêu luôn làm cho bạn cảm thấy dễ chịu.
12. Tình yêu tập trung vào chất lượng, không phải số lượng
Tình yêu tập trung vào chất lượng của mối quan hệ của bạn, không phải tuổi thọ của nó. Chắc chắn rằng bạn đã từng nghe câu: "Thà yêu một lần rồi chia tay còn hơn là không bao giờ được yêu." Chỉ vì mối quan hệ của bạn kéo dài không có nghĩa là bạn có tình yêu đích thực. Tình yêu đích thực có thể rất ngắn. Bởi vậy, trong tình yêu chất lượng và số lượng không phải là như nhau.
13. Tình yêu đòi hỏi sự ân cần
Tình yêu không phớt lờ. Nó không nhìn về hướng khác. Nó muốn hiện diện và muốn được cùng nhau. Khi người ta đang yêu, đôi khi họ nghĩ rằng họ không cần phải làm thêm điều gì. Nhưng tình yêu đích thực thật sự tận hưởng việc chú ý tới người ấy. Nó cảm thấy thoải mái và không xem việc quan tâm tới người ấy là việc vặt.
14. Tình yêu thấu hiểu và chấp nhận những sự khác biệt
Hãy đối mặt với điều đó. Tất cả chúng ta khác nhau. Ngay cả những cặp song sinh cũng không hoàn toàn giống nhau. Họ có những trải nghiệm và cách nhìn khác nhau về thế giới. Tình yêu chân chính không làm cho người ấy cảm thấy sai vì khác biệt. Khi người ta thực sự yêu một ai đó, họ chấp nhận mọi sự khác biệt.
15. Tình yêu phân biệt bằng cách nó được thể hiện và chấp nhận
Những thứ làm cho chúng ta cảm thấy được yêu thì khác nhau. Trong quyển sách The Five Love Languages (Năm Ngôn Ngữ Tình Yêu) của Gary Chapman, ông giải thích những cách khác nhau mà người ta cho đi và nhận lại tình yêu: (1) Ngôn từ, (2) Hành động phục vụ, (3) Tặng quà, (4) Dành thời gian cùng nhau, và (5) Tiếp xúc. Khám phá ngôn ngữ tình yêu của người ấy là rất quan trọng, để bạn có thể hiểu nhau và trao tình yêu theo cách mà người ấy có thể nhận ra.
16. Tình yêu làm bạn cảm thấy dễ chịu, không phải tệ hại
Nhiều người nhầm lẫn giữa có một mối quan hệ với tình yêu. Chỉ vì bạn đang trong một mối quan hệ không có nghĩa là có một tình yêu đích thực hiện diện. Nếu có sự ghen tuông, sự chiếm hữu, những trận cãi vả không ngớt, sự lăng mạ (bằng lời nói, cảm xúc hoặc thể chất), thì đó không phải là tình yêu. Hãy tham khảo bài học số 6. Những thứ đó là cảm xúc và hành động mang ý nghĩa sợ hãi.
17. Tình yêu có sự cảm thông
Sự cảm thông là khả năng đặt mình vào vị trí của người khác để xem xét tình huống bằng quan điểm của họ. Tình yêu có sự cảm thông sâu sắc. "Khi em/anh đau, anh/em cũng đau". Những người thực sự yêu thương nhau không muốn làm tổn thương nhau. Họ muốn người kia cảm thấy vui vẻ. Họ quan tâm tới cảm xúc của nhau và cố làm mọi thứ để người kia cảm thấy được yêu quý và xứng đáng.
Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu là hạnh phúc, lòng biết ơn, và cảm giác vui vẻ. Bất cứ thứ gì khác đều không phải là tình yêu. Nếu tất cả chúng ta đều yêu thương lẫn nhau như yêu bản thân mình, thế giới này sẽ là một nơi tuyệt vời hơn!
Thứ Tư, 22 tháng 1, 2020
TRÁCH NHIỆM CÁCH VÔ ĐIỀU KIỆN
Andreas Graf, 36 tuổi, là một công nhân đang làm việc tại Marburg, Đức. Anh đã từng trải qua thời kỳ đen tối nhất của cuộc đời mình khi vợ anh vừa mời qua đời thì đứa con trai của anh lại bị chuẩn đoán mắc phải căn bệnh bạch cầu.
Không còn sự lựa chọn nào khác, Andreas Graf đành phải xin thôi việc để có thể chăm sóc cho con trai. Tuy nhiên, sau khi biết được hoàn cảnh của ông, nhân viên nhân sự đã chia sẻ câu chuyện này với các đồng nghiệp của Graf.
Đáng ngạc nhiên là những người bạn đồng sự này đã đồng ý làm giúp phần việc của Graf với tổng cộng 3.264 giờ trong vòng 400 ngày một cách vô điều kiện, để ông có thể nhận được khoảng tiền bồi thường theo hình thức nghỉ phép có lương.
Vào tháng 2 vừa qua, Graf đã có thể trở lại làm việc. Lúc này, những giọt nước mắt vì hạnh phúc, vì xúc động đã thay lời cảm ơn mà ông muốn gửi đến các đồng nghiệp tốt bụng của mình.
MÓN HỜI VỚI NGƯỜI NGHÈO
Ông lão trả lời: “Một đô hai quả thưa cô”.
Cô gái đáp: “Bán cho tôi một đô bốn quả, nếu không tôi không mua nữa”.
Ông lão: “Được thôi, cô lấy đi, đây là khởi đầu tốt vì có lẽ tôi sẽ chẳng bán được gì trong ngày hôm nay”.
Cô gái lấy trứng rồi hãnh diện bước đi. Cô cảm thấy mình đã trả được một món hời và đến một nhà hàng sang trọng gặp bạn bè. Ở đó, cô cùng các bạn ăn bất cứ thứ gì họ muốn. Tàn tiệc, hóa đơn của của họ lên tới 420 đô la. Cô gái đưa 500 đô cho chủ nhà hàng và bảo không cần trả lại.
Sự việc có vẻ giản đơn nhưng lại thật đau khổ đối với ông lão bán trứng.
Nhiều người trong chúng ta luôn hào phóng với những người giàu có, mà lại quên đi tình người với những người khốn khổ.
Thứ Ba, 21 tháng 1, 2020
LỜI NÓI
Ngày xưa ở 1 vùng thôn xóm kia, có 1 người thiếu phụ trẻ khá xinh đẹp. Chồng cô đi lính xa nhà, người thiếu phụ ấy phải ở nhà với mẹ chồng.Cô chăm sóc mẹ chồng và mọi chuyện trong nhà rất chu đáo. Mọi người trong vùng ai cũng thầm khen cô là người nết na.
Trong vùng, không có người đàn ông nào không yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp. Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng. Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối. Hắn từ yêu hóa ra căm hận.
Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã không giữ tròn trinh tiết của người vợ, là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh. Tin đồn cứ truyền khắn nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô. Không thể nào chịu nổi những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm. Một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết.
Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn không hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi.Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt. Hắn tìm đến cụ già nhất làng và là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông một lời khuyên.
Cụ già nghe xong mọi chuyện không nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng. Cụ xé chiếc gối và thả xuống. Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói: Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, không thể nào lấy lại được. Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được.
Trong vùng, không có người đàn ông nào không yêu cô vì cô còn trẻ và xinh đẹp. Trong số đó có tên yêu cô đến điên cuồng. Nhiều lần tán tỉnh cô nhưng đều bị cô từ chối. Hắn từ yêu hóa ra căm hận.
Hắn đi rêu rao khắp làng rằng cô đã không giữ tròn trinh tiết của người vợ, là 1 người phụ nữ thiếu đức hạnh. Tin đồn cứ truyền khắn nơi trong vùng, mọi người nhìn cô với 1 ánh mắt khác đi. Rồi tin đồn cũng tới tai bà mẹ chồng của cô. Bà nghi ngờ và đối xử khác với cô. Không thể nào chịu nổi những lời dèm pha của mọi người, lại bị người thân xa cách, cô buồn lắm. Một lần quá đỗi tuyệt vọng cô đã tìm đến cái chết.
Cái chết của cô làm cho tên khốn kiếp đã tung những tin đồn không hay về cô vô cùng ân hận và hối lỗi.Hắn cảm thấy bị lương tâm dằn vặt. Hắn tìm đến cụ già nhất làng và là người hiểu biết nhất để kể hết mọi chuyện và xin ông một lời khuyên.
Cụ già nghe xong mọi chuyện không nói gì dẫn hắn lên trên ngọn đồi của làng. Cụ xé chiếc gối và thả xuống. Những bông gòn theo gió bay đi mọi hướng. Cụ già bảo hắn đi nhặt lại những bông gòn đó rồi dồn lại vào gối. Hắn ngạc nhiên lắm, vì làm sao có thể nhặt được đấy đủ. Cụ già nhìn hắn rồi nghiêm nghị nói: Những lời do con người nói ra cũng như những bông gòn kia vậy, không thể nào lấy lại được. Khi lời đã nói ra thì làm sao có thể rút lại được.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)














